Không đề

Lâu lâu mới ghé lại nơi này…Không ngờ vẫn có người dừng chân lại đây đọc những dòng không đầu không đũa được viết trong thời kỳ khó khăn nhất của cuộc đời mình.

Đó là những đêm mất ngủ triền miên, mất phương hướng và vô vọng…

Giờ đây “quá khứ đã được dọn dẹp, phơi phóng rồi xếp vào ngăn gọn gàng và sạch sẽ”.

Tuyệt đối sẽ không quay đầu lại. Tuyệt đối…


Lông gà lông vịt

Trong những ngày gần đây, tôi thường nghĩ về sự trải nghiệm của tay cớm Wallander cô đơn, béo ị, mắc bệnh tiểu đường, vụng về, thường đánh đổ cà phê ra quần và để lại vết thức ăn trên áo vest đã cảm nhận khi người bạn từ thủa nhỏ của ông bán trại ngựa và ra đi bắt đầu một cuộc sống mới. Có những mối quan hệ thực ra đã chấm dứt từ rất lâu trước khi chúng ta phát hiện ra những vết rạn nứt. Dạo gần đây tôi cũng thường tự hỏi: còn ai ở lại trong quá khứ của mình?

Vấn đề của tôi đơn giản nằm ở hai chữ “buồn chán”. Sự ngu xuẩn hoặc dối trá cứ lặp đi lặp lại của một vài người lâu dần khiến tôi cảm thấy vô vị. Hồi đầu trong mắt tôi họ là những tên hề trong một vở hài kịch. Vốn rất thích mấy trò hài hước vì thế lúc đầu tôi thường tự mình thêm thắt và thúc đẩy các tình tiết để vở kịch có cao trào rồi bất ngờ cởi nút. Giờ đây tất cả chỉ là chổi lông gà và lông vịt. Ở xã hội này, trong giai đoạn này, với điều kiện vật chất và tinh thần này, sự có mặt và to mồm của chổi lông gà và lông vịt là điều tất yếu không tránh khỏi. Đã là tất yếu thì cứ để cho họ cái quyền được tiếp tục ngu xuẩn.

Còn sự dối trá của những người mà tôi rất muốn tin? Thi thoảng tôi phán xét họ trong sự im lặng của mình. Có những mối quan hệ nhiều ràng buộc đến nỗi tôi không thể đứng trước họ để mà giận dữ nói rằng: “Anh/Chị/Cậu làm tôi thất vọng”. Có những người tôi không thể khóc trước mặt họ để họ có thể cảm thấy rằng tôi đang rất đau khổ. Vì thế tôi chỉ có thể trả lời họ bằng sự vắng mặt và im lặng.

Một buổi sáng trời mưa lẹp nhẹp, Hà Nội ướt lạnh, lầy lội. Tôi ngồi trong quán cà phê nhỏ ở vỉa hè lơ đãng nhìn đôi giầy thể thao lấm bùn và cảm thấy thực sự hài lòng vì được ở một mình, dù chỉ trong chốc lát. Khi gửi lại tiền thừa cho tôi, ông chủ quán hỏi về sự vắng mặt của đồng chí bạn cà phê cà pháo, tôi nói rằng hắn đang có một chuyến đi công tác xa. Bất chợt cảm giác ghen tị trỗi dậy. Hắn luôn có cơ hội để chạy thoát khỏi Hà Nội, thoát khỏi sự bẩn thỉu ướt át và lầy lội của mùa này, thoát khỏi không khí buồn chán và tẻ nhạt lặp đi lặp lại nơi đây. Giống như Wallander, với tôi, mọi chuyến đi luôn chỉ nằm trong “dự định”….

Khi tôi bước qua cánh cổng sắt quen thuộc, cố nhẩm tính trong đầu về những lời sẽ phải nói, cố lấy lại vẻ mặt tươi tỉnh, tôi chợt nhận ra rằng: ngay cả sự tồn tại của tôi ở cõi đời này cũng là một sự dối trá đáng kinh khiếp…..


Linh tinh

Gần 3h sáng, đã tống 4 cốc cà phê vào bụng mà vẫn phải banh mắt ra để khỏi ngủ gật.

Loay hoay giữa một đống tài liệu bề bộn, hết cầm lên lại đặt xuống, hết đặt xuống lại cầm lên. Bây giờ đã thực sự hiểu thế nào là hoảng hốt.

Ngày mai biết nói cái gì bây giờ hở giời ?

Ngày mai, ngày mai, ngày mai…真的丢脸! :)) :)) :))


Thôi em trở lại

Sau một thời gian lần theo dấu vết của những “ổ gái điếm” dọc theo khu vực sông Doméa, câu hỏi ban đầu đặt ra ít nhiều cũng đã được giải đáp một phần. Giờ sẽ là bước tiếp theo thứ hai, đầy cam go và gay cấn. Chỉ có điều, lúc nào mình cũng đi chậm một bước so với thời gian đã định (vì trong quá trình lần dấu vết mình cứ rẽ ngang rẽ dọc nhiều quá). Từ hồi đụng vào bộ phận sớ tấu của Nguyễn Công Trứ đến nay có một điều khiến mình luôn luôn thấy cần phải cảnh giác cao độ đó là không được bỏ qua bất cứ một dấu vết nào dù là nhỏ nhất.
Chiều nay vì cuốn sách đang dịch phải đem đi photo bổ sung nên mới có thời gian rảnh mò ra Đinh Lễ lấy mấy cuốn sách (trong đó có cuốn đã hứa tặng bác siêu sao blog). Giời ạ, đứng đợi đúng 1 tiếng rưỡi đồng chí chủ hiệu mới vác sách ra (hàng hiếm nên vét mãi mới còn mấy cuốn). Trong khi đứng đợi vì không có việc gì để làm nên đã ngắm nghía đủ mọi loại ngóc ngách của hiệu sách, và sau một giờ ngó vào tất cả những góc khuất (theo kinh nghiệm bản thân những sách mình cần bao giờ cũng bị ủn vào những chỗ tăm tối) thì đã kíp tha lôi về cho bản thân khoảng gần 1 chục cuốn khác. Một chuyện hay ho nữa là đồng chí chủ hiệu sau khi đem sách đến cho mình còn khuyến mại thêm 1 câu: chị có biết ông X, anh Y không, mấy người họ hôm rồi cũng lấy bộ này ở chỗ em đấy. (Ý rằng mấy cái ông X, anh Y ấy mà còn đọc sách này thì đây là hàng độc lắm đấy nhá). Hóa ra ông X, anh Y ấy mình cũng có quen biết thật. Chậc, thế mới biết, đi mua sách cũng cần phải xưng danh, oách thế!

Đã kịp bổ sung thêm những cuốn khác của Đỗ Quang Chính. Như vậy là ngoài 2 cuốn: Lịch sử chữ Quốc ngữTản mạn lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, hôm nay có tha về thêm 4 cuốn nữa của tác giả này:

  1. Dòng Tên trong xã hội Đại Việt 1615-1773 (cuốn này định mua thêm 1 cuốn tặng cho đồng chí nào đó nhưng còn 1 cuốn duy nhất. Số ai đó đen thế!)
  2. Hai giám mục đầu tiên tại Việt Nam
  3. Dòng Mến thánh giá những năm đầu
  4. Hòa mình vào xã hội Việt Nam
  5. Một cuốn khác nằm trong góc tối đầy mạng nhện được mình lôi ra là cuốn Lịch sử cuộc viễn chinh Nam Kì năm 1861 của Léopold Pallu. Tại vì phải ngồi chờ chủ hiệu về kho vét sách nên tranh thủ ngồi tại chỗ ngó nghiêng vài trang, càng đọc thì càng thấy sửng sốt. Cuốn sách viết về hạm đội thủy quân Pháp dưới sự thống lãnh của Phó thủy sư đô đốc Charner đi đánh chiếm Nam Kỳ. Nhưng nó không phải là một cuốn sách kể lể chiến đấu đơn thuần mà nó còn cung cấp cho người đọc những mô tả về địa lý và con người An Nam từ cái nhìn của kẻ đánh chiếm. Thí dụ như có những đoạn miêu tả các cách thức dùng nhục hình của người Việt hoặc có hẳn một chương về diện mạo của người An Nam, đặc tính tinh thần và sự chuyên chế phụ hệ mô tả cụ thể từ dáng dấp đến quần áo của đàn ông và đàn bà ở Sài Gòn thế kỷ XIX….

Nhắn đồng chí Sửa bản in: Chiều nay đã mó tay vào cuốn Những huyền thoại. Đã lật xem lời bạt. Bìa đẹp, khổ sách đúng là khổ mà tớ thích. Giá bìa ghi 98.000 đồng. Nhất quyết chờ được tặng chứ không mua!

Nhắn bạn nào cần tìm cuốn Sư tử và rồng: Xin nhấn mạnh là cuốn này không có bán ở hiệu sách nên nếu bạn ở Hà Nội mà lại rất cần thông tin trong sách xin qua chỗ bản blog lấy sách mà photo ạ!


“Đại playboy” Nguyễn Công Trứ

1. Nếu như thu xếp được thời gian [trong tương lai khoảng 20 năm tới] sẽ lựa chọn học thêm [nghiêm túc] 1 trong 2 thứ: hoặc chữ La tinh hoặc chữ Hà Lan cổ. Đương nhiên đây là nhiệm vụ cực kỳ cực kỳ cực kỳ cực kỳ (cực kỳ n lần) bất khả thi. Tại sao lại nảy nòi ra cái thói học đòi ham chữ như thiên hạ như thế? Cũng tại bởi vì dạo gần đây rỗi việc quá nên mới đọc mấy cuốn sách của Đỗ Quang Chính (Lịch sử chữ quốc ngữ 1620-1659, Tản mạn lịch sử giáo hội công giáo Việt Nam) và một cuốn của NXB Thế giới nghiên cứu về vị trí vai trò của công ty Đông Ấn Hà Lan trong mối quan hệ với Đàng Ngoài và Đàng Trong ở Việt Nam thế kỷ XVII. (A quên, thông báo là bạn đã xin được một cuốn về công ty Đông Ấn cho bạn Toàn Vẹn rồi nhá;🙂 )

Những tài liệu của giáo hội (thư tay của các giáo sĩ truyền giáo ở Việt Nam thế kỷ XVII hoặc những cuốn sách do các giáo sĩ biên soạn về phong tục tập quán An Nam) đã cung cấp rất nhiều thông tin có giá trị về xã hội Đại Việt lúc đó, một xã hội được nhìn từ bên ngoài (thay vì những gì được ghi chép rất chung chung trong các bộ sử của người Việt, những mô tả của các giáo sĩ thường rất cụ thể và tỉ mỉ và cụ thể. Thí dụ họ cung cấp tên gọi, mô tả các loại cây ăn trái ở Đại Việt, những phong tục tập quán ma chay cưới hỏi của người Việt vân vân…). Muốn khai thác mảng tư liệu này nhất thiết phải đọc được chữ La tinh.

Những tư liệu ghi chép của các thương nhân, thuyền trưởng, những bản báo cáo của nhân viên gửi về nhiệm sở của công ty Đông Ấn Hà Lan hồi thế kỷ XVII cũng là một nguồn tư liệu quý giá mà hiện nay kho tư liệu này mới chỉ được khai thác tí tẹo tèo teo. Nếu như nguồn tư liệu này được khai mở, nó sẽ cung cấp cho chúng ta rất nhiều thông tin làm sáng tỏ thêm giai đoạn giao lưu văn hóa Đông Tây diễn ra ở Đại Việt thế kỷ XVII. Những tài liệu này được ghi chép bằng chữ Hà Lan cổ và trên thế giới rất ít người có thể đọc được dạng văn tự này, may thay ở Việt Nam có 1 người. Đọc mấy thông tin từ nguồn tư liệu của Công ty Đông Ấn Hà Lan thấy mà ham, chỉ ước giá chi mình biết đọc chữ Hà Lan cổ thì hay biết mấy…Hic hic hic…

Một gợi ý to lớn từ bài viết của TS Hoàng Anh Tuấn (người đọc được chữ Hà Lan cổ) cho những ý tưởng triển khai hiện thời:

Theo tư liệu của công ty Đông Ấn Hà Lan và Anh, các quan niệm xã hội truyền thống của người Việt nhất là quan niệm về quan hệ tình dục, đã thay đổi rất mạnh với sự lưu trú của thương nhân ngoại quốc. Rất nhiều nhân viên thương điếm Hà Lan ở Kẻ Chợ có “vợ Đàng Ngoài”, trong khi thủy thủ và thương nhân đến theo mùa mậu dịch dễ dàng kiếm được gái điếm ở khu vực neo đỗ tàu quanh Doméa- tương tự như đồng nghiệp của họ ở Nhật Bản dễ dàng tìm được “vợ Nhật” và keisei. Một vài thế hệ con lai Việt- Hà đã ra đời. …

Trên phương diện xã hội, đến cuối thế kỷ XVII, tình trạng gái điếm tại Doméa đã lan tràn đến mức , theo báo cáo của viên giám đốc thương điếm Anh tại Thăng Long đa phần thủy thủ đoàn của họ bị ốm yếu vì “hoang dâm vô độ”…..”(Hoàng Anh Tuấn, Công ty Đông Ấn Hà Lan ở Đàng Ngoài, 1637-1700, trích từ Sư tử và Rồng, bốn thế kỷ quan hệ Hà Lan-Việt Nam)

2. Sau khi trở về từ Ngàn Hống xa xôi, sau khi âm thầm lãnh hội đủ mọi dạng thức tiếp nhận về “đại playboi” Nguyễn Công Trứ bản thân cảm thấy đại khai nhãn giới, bừng tỉnh giác ngộ, phút chốc thấy mình như đang “cầm quỳ hoa mà miệng nhỏng nhảnh cười thầm”…:)) . Cảm thấy vạn vật tất thảy chỉ là lừa dối, chớp mắt thấy tri thức con người chỉ là những ngộ nhận sai lầm đầy hoang tưởng. (Em viết thế này đã được xem là ngộ chưa hở mấy bác?)

Thuật ngữ “đại playboy” là quachhiennb thông diễn lại (với nhiều hý cảm) từ thuật ngữ “tay chơi lớn” trong lời đề dẫn của PGS TS Trần Ngọc Vương tại hội thảo về Nguyễn Công Trứ vừa diễn ra tại Hà Tĩnh những ngày cuối tháng 12 năm 2008. Thực ra, thuật ngữ này là nâng cao thêm một tầng nữa cái ý mà trước đây, Tiến sĩ Văn Phú Quang “Việt Kiều” (he he he- lưu ý chữ trong ngoặc có điển cố à nha) từ nước Mỹ xa xôi đã nhấn mạnh về một Nguyễn Công Trứ với “thái độ chơi” trước cuộc đời và công việc (Nguyễn Công Trứ: nhìn từ một quan điểm triết học-CVD dịch). Hội thảo với khoảng 40 bài tham luận (trong đó có những tên tuổi lừng lấy của ngành KHXH Việt Nam he he he), ngoại trừ một số bài (rất nhỏ) gợi ý một cách nhìn mới về ông, còn lại công thức chung sẽ như sau: NCT = khai khẩn= oánh nhau= ngông nghênh = nhân tài = kiệt xuất. Nghĩa là bất kể ông ở vị trí nào, cuối cùng ông cũng phải là một nhân tài lừng lẫy đáng được ca ngợi hết mức, không thể nào khác. Đương nhiên chả nên thắc mắc cái công thức ấy làm gì, bởi vì câu trả lời sẽ rất đơn giản: không lừng lẫy sao con cháu hơn hai trăm năm sau phải làm hội thảo kỷ niệm ông?

Nguyễn Công Trứ “sống” cho đến ngày hôm nay, chính bởi vì ông là một “tay chơi lớn”, một người đứng bên ngoài mọi công thức, một tay chơi tung hết mọi vốn liếng tài tình, đặt cược cho ván bài của hiện tại mà không cần bận tâm quá khứ hay tương lai. Rốt cuộc điều gì đã tạo nên một tay chơi như thế ở vào thời đại như thế, hoàn cảnh như thế, số phận như thế, tính cách như thế? Trước ông, cùng thời với ông và mãi về sau này ai có thể sánh với ông cái tâm thức “chơi” như thế nhỉ? (Ah, hình như
có một người, một người chuyên gửi rượu ở các quan bar…He he he).

3. Dạo này để thư giãn thì quay sang nghiên cứu Poppin, Locking và Breaking. Hoặc ngoài bạnh mồm ra trọ trẹ mấy từ tiếng Anh (Tại sao, tại sao tôi là người Việt Nam lại cứ tự ép mình phải nói tiếng Anh như người Mỹ. Tại sao?) thì thú giải trí duy nhất là lên mạng chờ mấy em tuổi teen ở xứ Đài up từng tập phim thần tượng đang hot ở “bển” lên Youtube rồi vào xem cho nó đỡ …ghiền. Càng xem càng không dứt ra được, càng xem càng sốt ruột chờ mãi, chờ mãi cho đến khi nào hai “cháu” diễn viên trẻ măng chúng nó (tình trong như đã mà cứ làm bộ làm tịch hoài thấy mờ ghét)…chịu cầm tay nhau khóc sụt sịt mới thỏa mãn quay về đọc mấy thứ rức đầu rức óc như cuốn Gender Troubler của Judith Butler chẳng hạn….


Linh tinh

Hội thảo Việt Nam học lần 3, ích lợi tầm vĩ mô ở đâu chưa biết, nhưng rõ ràng với bản thân em, hội thảo lần này đã “cho” em nhiều thứ. Đầu tuần, em đã nghĩ trong khi bà con hì hụi ngồi nghe tham luận thì ta sẽ ăn chơi nghỉ ngơi mấy ngày cuối tuần thật hoành tráng cho bõ cái công không tham gia hội thảo (he he he)…nhưng rốt cuộc thì mọi thứ đảo lộn hết cả.

Bắt đầu từ chiều thứ 5, lúc lặc lè vác sách ra đến cổng thì em nhận được cuốn 20 năm Việt Nam học theo định hướng liên ngành do bác Hi hi he he (gọi tắt là bác Cười) gửi tặng để ở phòng Bảo vệ (cảm ơn bác một lần nữa). Sung sướng và yên chí nghĩ rằng, hội thảo Việt Nam học với em đến đây coi như cũng là trọn vẹn. Nào ngờ, buổi tối đang nằm trong chăn êm đệm ấm nghiền ngấm bài về hệ thống hành cung thời Lý thì điện thoại bắt đầu liên tiếp rung lên bần bật. Tối thứ 6, réo tiếp (có cuộc vừa nghe, tay em vừa run run, mắt em thì đẫm lệ vì…quá xúc động) . Tối thứ 7 thì là một cuộc hẹn đã đặt lịch từ trước. Ah, tối thứ 7 mới kinh dị, lúc đầu có chút ngần ngại nhưng cuối cùng em cũng đồng ý ngồi uống bia ở vỉa hè Ngã Tư quốc tế với một người lần đầu tiên gặp mặt. Như thế đã được xem là một sự phá lệ rất đáng ngạc nhiên với chính bản thân em rồi. Hơn nữa lại là uống hẳn hoi (dù chỉ 1 cốc) chứ không phải e thẹn ngồi phá mồi . Điều đáng ghi nhớ là vì đây là buổi tối đầu tiên từ khi sinh Gấu bi, em về nhà lúc đồng hồ chỉ 11h đêm. Cuộc nói chuyện ở Ngã tư quốc tế tối hôm đó cũng là một cuộc nói chuyện rất ấn tượng và khiến em nhận thấy mình còn quá trời thứ cần phải học (tự nhận thấy bản thân còn có quá nhiều điều ngu dốt), bởi vì người nói chuyện với em hôm đó sở hữu một vốn tri thức đặc biệt phong phú đồng thời cũng sở hữu luôn cả những quan điểm hết sức cực đoan…He he he…(Nhân tiện đây, em cũng xin nhắc lại là hồi lâu lâu nào đó em có nói sẽ viết một cuốn hồi ký Những người nổi tiếng đã từng uống cà phê với tôi ở vỉa hè, giờ có lẽ em nên bổ sung thêm là những người nổi tiếng đã từng uống cà phê, uống bia, uống sinh tố, uống nước chè, nước lọc, ăn bún riêu, ăn lẩu bò (hi hi hi) vân vân với tôi ở vỉa hè cho nó đầy đủ….Nói chơi vậy thôi, nhưng xét cho cùng em thấy mình đúng là rất có duyên với cái vỉa hè…Hic)

Như thế là, dù em chả định dính dáng gì đến cái hội thảo Việt Nam học lần này nhưng mấy ngày cuối tuần của em bỗng dưng vì cái hội thảo ấy mà trở thành bận rộn tung xèng. Em dự đoán chắc rằng hội thảo sẽ kết thúc thành công tốt đẹp (hội thảo nào tổ chức ở Việt Nam mà chả thành công tốt đẹp). Mà đúng là với cá nhân em, hội thảo lần này thực sự đã “thành công tốt đẹp” vượt cả mong đợi….

Còn chất lượng của hội thảo em chưa vội phải bận tâm. Thể nào rồi em chả lần ra được tập kỷ yếu hội thảo và dòm dỏ bằng được những bài tham luận hay ho mà em muốn đọc…Chuyện ý thì em lại dành để kể trong một entry khác….


Entry for December 03, 2008

Dạo này, rất thường xuyên, tôi tự hỏi : có một bà mẹ như tôi, sau này Gấu bi lớn lên sẽ như thế nào?

Có những buổi tối, đến giờ đọc sách cho Gấu bi ngủ, mẹ mệt đến nỗi không muốn nhúc nhích chỉ đủ sức vớ đại lấy một cuốn gần tay mẹ nhất, cầm lên và đọc cho Gấu nghe. Vì thế, mấy tối gần đây, cuốn Gấu phải nghe trước khi đi ngủ là cuốn Trang Tử (tại sao lại là TrangTử thì tội lỗi này lại thuộc về người khác). Mẹ chỉ đọc đại thế thôi, vì mẹ nghĩ Gấu cần giọng đọc lên bổng xuống trầm để làm tiền đề cho sự ngủ chứ Gấu mới hơn hai tuổi làm sao đã hiểu được bất cứ câu chuyện nào dù là cổ tích? Cái việc đêm trước còn đang là Chiếc xe bus bốc mùi ngớ ngần, đêm sau đã thành Cuộc phiêu lưu của Mit đặc và các bạn, vài đêm sau đó là Tam quốc diễn nghĩa (sách gối đầu giường đúng nghĩa của bố Gấu nên mẹ cứ quờ tay là thấy), vài đêm sau lại là cuốn X,Y,Z nào đó (thường là một cuốn trong bộ Sử nào đó) không biết rồi cuối cùng nó sẽ dẫn Gấu đi đến đâu? Bởi vì mẹ đau lòng nhận thấy, món đồ chơi mà Gấu thích nhất, rốt cuộc là sách. Thậm chí, có những buổi tối mẹ lặng lẽ quan sát, Gấu nằm trên giường, tay cũng cầm một cuốn sách giở đọc y như thật, và khi ngủ cứ khư khư úp cuốn sách lên ngực mà mẹ gỡ thế nào cũng không được, cho đến khi Gấu đã ngủ thật say.

Những đứa trẻ lớn lên giữa những đống sách… Nhiều đêm thức trắng làm việc, có khi bỗng dưng mẹ ngồi lặng trước máy tính với một nỗi buồn sâu sắc ập đến đột ngột. Bởi vì bản thân mẹ không tìm thấy niềm vui (đúng nghĩa) nào ngoài những cuốn sách nên mẹ cũng vô thức tạo dựng cho con một sở thích y hệt. Sự áp đặt này nguy hiểm hay không nguy hiểm?